Em là học trò của anh = Ngoại Truyện Mới 6 +7 +8 =

426592_566284153396964_1836008464_n

Ngoại Truyện 6

            Tháng bảy nóng như lửa, thành phố Nam Kinh giữa hè vẫn nắng gay gắt. Triệu Thủy Quang lại không hề tỏ ra khó chịu hay phàn nàn, bởi trong lòng cô hiện tại đang rối rắm và ấp ủ chờ mong. Ngơ ngác nhìn mình đang mặc chiếc váy trắng tinh khôi trong kiếng, từ hôm nay trở đi, cô và anh đã không còn như trước nữa, hai người họ sắp xây dựng mái ấm gia đình, anh và cô ngày ngày sớm tối sẽ gặp nhau, nương tựa và sống bên nhau cho tới khi đầu bạc răng long.

            Nương tựa và sống bên nhau cho tới khi đầu bạc răng long. . . Triệu Thủy Quang nghĩ đến mấy từ ngữ lãng mạn này, kìm lòng không được mỉm cười, đôi má phơn phớt hồng, hai mắt ngân ngấn nước. Đàm Thư Mặc đẩy phòng nghỉ cô dâu ra, nhìn thấy cảnh tưởng say lòng người như thế, dù là một người điềm tĩnh như anh cũng thoáng thất thần, tay mãi nắm tay cầm cửa, nhất thời nói không ra lời. Triệu Thủy Quang nghe tiếng mở cửa phòng vội nhìn sang, chợt nhoẻn miệng tươi cười, vừa định bước gần tới anh, thì anh đã tới trước rồi, hai người ăn ý vô cùng.

“Không phải anh đang đón khách hả, sao lại vào đây thế?” Đàm Thư Mặc đóng cửa lại, chậm rãi bước đến gần, hôn lên trán của cô rồi mới trả lời: “Sáng tới giờ bận bịu, không thể lo cho em, đã ăn gì chưa?”

            “Chưa ăn, có thời gian đâu mà ăn, hơn nữa em sợ làm phai son môi, lại mắc công dính vào áo cưới. . .” Sao mà dám ăn chứ! Từ lúc thức dậy đến bây giờ ngay cả nước bọt cũng không thể nuốt, tội nghiệp nhất là tối qua cô còn mất ngủ nữa. . . Triệu Thủy Quang bĩu môi, kết hôn đúng là việc tổn hao thể lực, nhưng trong lòng không dằn được cảm giác ngọt ngào hạnh phúc. . .

            Đàm Thư Mặc đương nhiên biết rõ cô không phải đang than phiền, nhìn vẻ mặt nhỏ nhắn đáng yêu của cô, anh cười lắc đầu, in nụ hôn lên đôi môi phụng phịu, dịu dàng mút lấy, trấn an mẹ Shin bút chì đang khó chịu. Nụ hôn kéo dài thật lâu, hai gò má Triệu Thủy Quang đỏ ửng, tựa vào lòng Đàm Thư Mặc nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt mông lung say đắm, không đầu không đuôi trách móc: “Môi em hồng đấy. . .” Bên tai liền truyền đến tiếng cười vui vẻ của người nào đó.

            Đàm Thư Mặc nắm tay cô và hôn, ánh mắt thắm thiết khiến người ngây ngất: “Sắp tới giờ rồi, anh ra ngoài trước, đói thì ăn chút gì đi.” Anh ngập ngừng, cười quỷ mị: “Nhớ lát nữa phải biểu hiện cho tốt, bạn Triệu Thủy Quang.” Mãi tới lúc người nọ đã đi ra ngoài rồi, bạn Triệu vẫn mộng du-ing, gì chứ, gì mà biểu hiện tốt, anh còn tưởng mình còn là thầy của cô sao, rõ ràng giờ anh đã là…chồng của cô.

            Đàm Thư Mặc vẫn mặc bộ âu phục theo phong cách phương Tây, hôn lễ được cử hành tại giáo đường, tuy trang trí giản đơn, nhưng sang trọng tinh tế, mang đến một không gian lãng mạn và thoải mái. Tiếng nhạc ngân vang, Triệu Thủy Quang nắm tay cha từng bước tiến vào giáo đường, cô căng thẳng đến nỗi mặt cứng đơ, uổng công cô đã chuẩn bị tâm lý suốt cả đêm, ghét thật…

            Tay của cô được trao cho một đôi bàn tay thanh mảnh trong thẫn thờ, nói ‘tôi đồng ý’ trong thơ thẩn, trao nhau chiếc nhẫn trong ngẩn ngơ…

            Mãi đến khi đôi môi mỏng của anh tới gần, Triệu Thủy Quang nhìn nụ cười mỉm ấy, đôi mắt huyền khắc sâu hình bóng ai kia, rốt cục mới có cảm giác êm đềm viên mãn.

            Mặc, yêu anh muôn vàn, nguyện bên anh suốt đời suốt kiếp.

Ngoại Truyện 7

            Sau khi Triệu Thủy Quang về nước, Đàm Thư Mặc định từ chức giáo sư ở trường đại học J, chuyên tâm làm cố vấn, ít ra có nhiều thời gian rỗi rảnh hơn, dù sao người anh mong nhớ cũng đã ở bên cạnh anh rồi, không cần dùng công việc để lấp đầy thương nhớ nữa. Thế nhưng, đại học J nào chịu thả người, qua nhiều lần thương lượng, cũng chỉ đồng ý cho anh làm một giáo sư trên danh nghĩa, luôn sắp xếp một vài bài thuyết trình hay hội giao lưu gì đấy.

            Còn bà Đàm bên kia cũng phiền não không kém, đã gửi biết bao nhiêu sơ yếu lý lịch, thế mà từng cái một đều chìm trong biển khơi bao la, lâu lâu cũng có người gọi điện thoại mời phỏng vấn, nhưng lại không qua. Hết cách rồi, không có kinh nghiệm làm việc, cộng thêm đã kết hôn, đối phương tìm đủ mọi lý do để từ chối, cuối cùng bà Đàm đành buông tay, quyết định không gửi thêm bất cứ sơ yếu lý lịch nào, tự mình ở nhà phiên dịch tài liệu.

            Con đường này là do chính cô đã lựa chọn, dù có xảy ra chuyện gì cũng không được oán hận, hơn nữa, còn có một người yêu dấu luôn nắm tay cô, dù khó khăn đến mấy cũng là hạnh phúc. Triệu Thủy Quang biết rõ, có những chuyện phải biết từ bỏ, dù có cố chấp tiếp tục, cũng không đi đến đâu cả. Đàm Thư Mặc dĩ nhiên rất ủng hộ quyết định của cô, anh vốn rất muốn kêu cô ở nhà để anh nuôi, chỉ là không nỡ làm tổn thương suy nghĩ của cô, đúng lúc hôm nay vợ anh đã có chuyện thích làm, hơn nữa lại không cần phải bôn ba làm việc cực nhọc bên ngoài.

            Cuộc sống ấm cúng của hai vợ chồng Đàm gia dần vào quỹ đạo, tuy là trải qua N lần ăn mì, Đàm Thư Mặc rốt cục không thể nhịn được nữa, tiếp nhận vị trí bếp chính của Đàm gia. Song, Triệu Thủy Quang trong thất bại vẫn rất tự ý thức về vai trò làm vợ của mình, nếu kêu cô để ngồi yên để anh phục vụ mình thì cô lại làm không được, bèn rủ rê Hi Diệu cùng đi đăng ký lớp nấu ăn, thề sẽ cướp lại lãnh địa nhà bếp của Đàm gia.

            Đối với hành động và thái độ tích cực này, theo lời bình của Hi Diệu là: “Không tệ không tệ, muốn nắm giữ trái tim của đàn ông, trước hết phải nắm giữ dạ dày của anh ta, có tiến bộ lắm em gái!” Triệu Thủy Quang im lặng nhìn Hi Diệu, đã là chồng của cô mà cũng cần phải nắm giữ sao. . . Hi Diệu nổi giận: “Em đừng có mà không tin, người đàn ông ‘hảo hạng’ như chồng của em, biết bao người chờ thay thế vị trí của em đấy, nếu chị là em, chị vừa tốt nghiệp là lấy chồng ngay, hơn nữa mỗi ngày để trong nhà mà nhìn ~”

            Triệu Thủy Quang đang uống một ngụm trà sữa suýt tí là phun ra, vừa ho sùa sụa vừa nói: “Anh Đan Dương mà nghe xong chắc đau lòng chết mất, à phải rồi, chị chụp được bó hoa cô dâu, em sắp được uống rượu mừng uống rượu mừng rồi!” Lúc kết hôn, cô mời Hi Diệu làm phù dâu, bó hoa cô dâu là bị Hi Diệu lắm mưu mẹo chụp được.

            Tình bạn thật diệu kỳ, bắt đầu từ không quen biết nhau đến thành tri kỷ của nhau, và em may mắn đến dường nào, gặp được một người tuyệt vời và chín chắn như anh trong những năm tháng đẹp nhất, là chỗ dựa vững vàng cả đời cho em.

Ngoại Truyện 8

            Tết âm lịch đầu tiên sau khi hai vợ chồng nhà họ Đàm kết hôn, Triệu Thủy Quang đương nhiên theo ông xã đại nhân về Bắc Kinh mừng  năm mới, rốt cục đã thực hiện được lời đề nghị “Có đến Bắc Kinh chơi thì sẵn tiện ghé qua nhà anh một chút” lúc trước. . . Nhà của Đàm Thư Mặc đẹp với thiết kế thanh lịch, mang đến cảm giác thoải mái và tự tại. Triệu Thủy Quang vừa vào cửa, cười ngọt ngào hô ‘ba mẹ’, ba Đàm mỉm cười gật đầu, còn mẹ Đàm hân hoan nắm tay cô ân cần hỏi han. Mẹ Đàm không có con gái, hai đứa con trai lại quá tự lập và ưu tú không cần bà quan tâm, bởi vậy bà vô cùng thích đứa con dâu này, xem con dâu như con gái ruột của mình. Thật ra, lúc trước khi Triệu Thủy Quang xuất ngoại, mẹ Đàm rất bất mãn, con trai của bà không lo tìm không được cô gái tốt, tại sao phải trả giá nhiều vì cô bé này chứ, nhưng khi chứng kiến dáng vẻ hạnh phúc chịu đựng của Đàm Thư Mặc, cuối cùng bà không nói gì. Sau đó, gặp Triệu Thủy Quang vừa về nước liền đồng ý kết hôn, bà thấy yên lòng rồi, mọi rào cản tự nhiên đều biến mất, cũng từ đó thật lòng yêu mến đứa con dâu khả ái khéo léo này.

            Chạng vạng tối, Triệu Thủy Quang phụ mẹ chồng chuyện bếp núc, tốn mấy tháng trời đi học lớp nấu ăn không hề uổng phí chút nào, thêm nữa Triệu Thủy Quang lại thông minh nhanh nhẩu, đã rất thành thạo chuyện nấu nướng, mẹ Đàm tấm tắc khen cô tài giỏi, thằng nhóc nhà bà có phúc quá. Triệu Thủy Quang cười mãn nguyện, trong lòng nghĩ nếu như mẹ chồng biết rõ chuyện ấm no trong nhà bếp hiện tại vẫn do đầu bếp Đàm làm chủ không biết sẽ có cảm tưởng thế nào đây.

            Đàm Thư Mặc vốn lo lắng nên đến phòng bếp nhìn cô bé con của anh, kết quả thấy cô không biết lén học nấu ăn từ khi nào mà tay nghề đã khá hơn, ừm, sau này hai người có thể cùng nhau nấu cơm rồi. . . Đàm Thư Mặc vừa khắc ghi hình ảnh này trong đầu, vừa ngó hai người phụ nữ mà mình yêu thương nhất trò chuyện cười đùa với nhau, mẹ anh dặn Tiểu Quang làm chuyện này chuyện nọ, cô luôn ngoan ngoãn nhanh nhẹn làm tốt. Miệng nở nụ cười đẹp khiến lòng người say đắm, hàng mi Đàm Thư Mặc hơi rủ xuống, che đi đôi mắt nồng nàn thiết tha.

            Cơm nước xong xuôi, Triệu Thủy Quang nhận tiền lì xì của ba mẹ chồng, rồi cùng Đàm Thư Mặc phát bao đỏ cho mấy đứa cháu. Mấy đứa trẻ thông minh lanh lợi, kêu tiếng ‘dì’ nghe rất êm tai, dáng vẻ đáng yêu làm Triệu Thủy Quang thích vô cùng. Mẹ Đàm kéo Triệu Thủy Quang qua một bên, điềm đạm nói: “Tiểu Quang, đã con thích con nít như vậy, hay là sớm sinh con đi?” Triệu Thủy Quang hiểu ý của mẹ chồng, hơi thẹn thùng đáp: “Con không có ý kiến, mà hình như anh ấy chưa muốn.” Mỗi lần ‘ấy ấy’, Đàm Thư Mặc đều dùng biện pháp bảo hộ. . .

Mẹ Đàm nhìn Đàm Thư Mặc đang chơi xếp gỗ cùng mấy đứa cháu, vẻ mặt không tin: “Không thể nào, Thư Mặc thích con nít thế mà, với lại tuổi nó cũng đâu còn nhỏ gì, sao lại chưa muốn có con chứ. . .”

            Thủy Quang ngẫm lại cũng thấy thế, e rằng là vì cô. Cõi lòng cảm động vô vàn, cô cam đoan với mẹ chồng: “Mẹ, con hiểu rồi, con sẽ nói chuyện với anh ấy.” Đôi mắt to lăn tăn lệ nhoà. Mẹ Đàm vui mừng vỗ tay cô.

         Có đôi khi giữa hai người yêu nhau, phải dùng trái tim để cảm nhận tình cảm và sự quan tâm, không phải lúc nào cứ hành động rõ mồn một đó mới gọi là hành động của yêu thương và quan tâm. Yêu nhau là hi sinh cho nhau, mang đến cho nhau những điều tốt đẹp nhất. May mắn thay, em đã có anh trong đời.

Comments

comments

Read 29 comments

Leave a Reply